Tru tiên 2 – Chương 68: Dị biến (1)

Vào lúc này, một trận mưa đột ngột xuất hiện, rất nhanh xối xuống khung cảnh nơi đây. Dù là thảo nguyên, sơn mạch hay rừng rậm, đều chìm vào bóng tối thâm trầm.

Mưa to gió lớn, sấm sét vang dội, rất nhanh chóng, một cơn mưa như trút nước đổ xuống. Tất cả cành, lá cây khô đều nhanh chóng ướt nhẹp. Mưa rơi lá rụng, thanh âm tràn ngập cả cánh rừng. Mặt đất khô ráo lúc trước giờ này đã bị cơn mưa dày đặc tưới ướt đẫm, nơi đất trũng nhanh chóng được cơn mưa lấp đầy.

Trên mặt đất, chẳng biết tại sao có cảm giác như đang rung lên. Những chỗ lõm đầy nước, ngoài sự rung động do cơn mưa đem đến, dường như còn đang run rẩy, chấn động bởi một không khí quỷ dị nơi đây.

Bỗng nhiên, một tia chớp xẹt qua làm cảnh vật sáng lên. Từ trong mảng rừng sâu, phía trên vũng nước mới tạo thành, một bóng đen khổng lồ lướt qua, rồi từ trên không, một bàn chân to lớn đáp xuống, vô tình đạp lên vũng nước làm nước văng tung tóe. Cả một vùng đất rộng xung quanh đều phảng phất một nét sợ hãi và đang run rẩy.

Chỉ lát sau, tia chớp biến mất, trời đất lại quay về với bóng tối vốn có. Lạnh như băng mà dồi dào, mưa từ trên trời đổ xuống lập tức đem Tiểu Đỉnh đang chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào về với thực tại. Nhưng cũng phải mất một lát, nó mới phát hiện ra quần áo toàn thân mình đã bị cơn mưa xối cho ướt nhẹp, dán lại trên thân thể, cảm giác vô cùng khó chịu.

Tiểu Đỉnh nhíu mày, hé miệng như muốn càu nhàu vài câu, ai ngờ vừa lúc đó, bỗng nhiên từ trong bóng tối, một cánh tay cường tráng đột ngột xuất hiện, thoáng cái vây quanh cổ của nó, bàn tay che miệng của nó lại. Bàn tay kia vận lực quá lớn, thiếu chút nữa đã khiến Tiểu Đỉnh không thể thở được.

Tiểu Đỉnh hoảng sợ, lập tức giãy dụa , nhưng cơ bắp trên cánh tay kia lại càng siết chặt, giống như được đúc bằng sắt, cơ hồ tất cả âm thanh nó phát ra đều bị che lại trong miệng.

“Ầm ầm!” Ngay lúc này, một tiếng sấm gầm vang, phía chân trời, một tia chớp như quang xà xuyên qua tầng mây đen. Mượn vào một chút ánh sang hiếm hoi này, Tiểu Đỉnh nhận ra bóng đen đang che miệng mình chính là Vương Tông Cảnh. Lúc này, toàn thân Vương Tông Cảnh đã ướt đẫm, từng giọt nước lăn dọc trên khuôn mặt của hắn.

Nhưng điều khiến Tiểu Đỉnh bất ngờ chính là nét mặt của Vương Tông Cảnh. Chỉ thấy khuôn mặt hắn như đanh thép, tất cả các đường nét trên mặt đều cứng ngắc, lạnh như băng. Mặc cho nước mưa đang chảy vào, hắn không hề chớp mắt, lạnh lùng quan sát xung quanh. Cái lạnh lẽo từ ánh mắt này như truyền thẳng vào xương cốt khiến thân thể Tiểu Đỉnh khẽ run lên. Nó có cảm giác rằng, toàn bộ phần trên cơ thể đang bị cánh tay đầy sát ý kia nắm lấy, chỉ cần phát ra một tiếng động là cánh tay này sẽ lập tức bẻ cổ mình.

Cũng chính là vào lúc này, Vương Tông Cảnh như cảm thấy điều gì đó, cúi đầu liếc nhìn Tiểu Đỉnh, sắc mặt lạnh lẽo, cánh tay đang bịt miệng Tiểu Đỉnh cũng không có ý định buông ra, hắn chỉ khẽ đặt một ngón tay lên miệng mình, ra hiệu im lặng.

Tiểu Đỉnh không biết chuyện gì xảy ra, nhưng trên trực giác lại rất tin tưởng vị Vương đại ca tốt bụng này, lập tức khẽ gật đầu.

Giờ khắc này, tia chớp đã qua, chung quanh đã tối đen trở lại. Nhưng cũng qua một khoảng thời gian rồi, con mắt Tiểu Đỉnh cũng đã dần thích ứng với bóng đêm xung quanh, mơ hồ có thể nhận ra một bộ dạng nơi tán cây rậm rạp kia.

Vương Tông Cảnh chậm rãi buông tay, nhưng rồi hắn lại cầm lấy tay Tiểu Đỉnh mà còn siết chặt hơn nữa, thậm chí khiến Tiểu Đỉnh cảm thấy đau nhức. Không biết tại sao, tim Tiểu Đỉnh cũng bắt đầu đập nhanh dần. Nó cũng cảm giác được trong cơn mưa to, thân hình của Vương Tông Cảnh đang tựa vào mình vẫn cứng nhắc. Ngẩng đầu nhìn trận mưa gió ngày càng lớn, bỗng nó cảm thấy dưới chân cây đại thụ đằng kia có động tĩnh.

Đó là một loại cảm giác kì dị, nhưng liền sau đó Tiểu Đỉnh đã nhận thấy sự rung động từ đó phát ra. Ở cách cây đại thụ mấy trượng, một tiếng bước chân trầm thấp truyền đến, khiến cho người xung quanh có cảm giác như một ngọn núi nhỏ vừa rơi xuống làm cho mặt đất xung quanh rung lên một cái.

Sau một lát, lại là tiếng bước chân trầm thấp ấy truyền đến từ phía gốc cây đại thụ. Hai người bọn Tiểu Đỉnh cũng theo đó mà cảm thấy chút run sợ.

Một hơi thở tanh tưởi theo gió mưa xông tới, mà tiếng bước chân thâm trầm kia lại cũng như hướng chỗ bọn hắn chậm chạp mà vững chắc từng bước tiến tới. Từ trong bóng tối, sắc mặt Tiểu Đỉnh trở nên trắng nhợt, dù chỉ là một đứa trẻ nhưng trực giác cũng báo cho nó rằng, hơi thở phía trước này rất nguy hiểm với mình.

Tiếng bước chân gần một chút thì hơi thở tanh tưởi cũng ngày một gần hơn, mảng rừng cây trước mắt lắc lư điên cuồng trước cơn cuồng phong. Vùng bóng tối trước mắt như dung hòa làm một thể cực lớn, chỉ phút chốc đã tiến đến gần ngay trước mắt.

Vào thời điểm này, một tia chớp lớn lại lần nữa đâm rách bầu trời, như một thanh cự kiếm khai thiên, cùng lúc chiếu sáng bọn Tiểu Đỉnh và vùng rừng u ám kia.

Trong phút chốc, Tiểu Đỉnh ngừng cả thở, sau đó một khắc, nó muốn hét to lên nhưng lại không cách nào há nổi miệng, mang theo đó là vài phần kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi. Đúc lúc thanh âm từ miệng Tiểu Đỉnh chực vọt ra, Vương Tông Cảnh nhanh như chớp, một lần nữa tay hắn lại vươn ra bưng chặt lấy miệng Tiểu Đỉnh, ép sát thằng nhóc vào người mình.

Sấm sét vang dội, thân thể Tiểu Đỉnh run nhẹ, núp dưới cánh tay cường tráng của Vương Tông Cảnh, trợn mắt há mồm nhìn về nơi cách đó không xa, hai tay rủ xuống. Nó vô thức nắm chặt lấy vạt áo, mặc cho gió mưa dội lên khuôn mặt non nớt của mình, nó cũng chẳng quan tâm đến việc lau nước trên mặt.

Nhờ ánh sang từ tia chớp, hai người bọn Vương Tông Cảnh nhìn thấy rõ được, ngay phía trước mặt, không đến sáu thước , bỗng xuất hiện một cái đầu dữ tợn, lớp vỏ trông cứng cáp như được bọc một lớp giáp màu tro. So với hai người bọn hắn thì cái đầu còn lớn hơn rất nhiều, bên trong cái miệng dữ tợn ấy, những chiếc răng dài bén nhọn mà không đồng đều trải rộng.

Nhìn kĩ cái đầu này, thì thấy nó rõ ràng là một con yêu thú khổng lồ, chỉ thấy nó đứng thằng thì chiều cao còn vượt qua mấy cây to nơi đây. Hai chân sau con yêu thú dẫm trên mặt đất, hai chân trước tuy nhỏ nhưng vô cùng sắc bén, giống như hai thanh binh khí đáng sợ, rủ xuống trước ngực.

Ánh mắt đáng sợ của con yêu thú quét qua cách chỗ bọn Tiểu Đỉnh có gang tấc. Nhìn thấy móng vuốt sắc bén cùng hàm răng lơm chởm, thân hình con yêu thú thì tựa như một ngọn núi nhỏ, có thể thấy được ẩn bên trong thân thể này là một sức mạnh cực lớn, lập tức thằng nhóc run rẩy. Nó không hoài nghi chút gì về việc một khi mình và Vương đại ca bị phát hiện, nhất định sẽ bị con yêu thú xé nát chỉ trong chốc lát.

Bên trong bí cảnh này làm sao có thể xuất hiện một con yêu thú đáng sợ như thế?

Vương Tông Cảnh giữ chặt Tiểu Đỉnh, lưng tựa vào đại thụ. Dù đã trải qua vô vàn thời khắc sinh tử cùng yêu thú, nhưng vào lúc này, khóe mắt hắn vẫn không khỏi lộ chút run rẩy. Hắn ngừng thở, cũng không nhúc nhích, như là cành lá khô, dựa sát vào thân cây.

Dù đứng cách hai người bọn hắn đến gần sáu thước, nhưng mùi tanh hôi trên cơ thể con yêu thú đã truyền đến ngày một đậm đặc. Tại vùng rừng rậm mưa to gió lớn này, thân thể yêu thú bỗng nhiên dừng lại một chút, sau đó cái đầu cực lớn chậm chạp lay động, hướng nhìn chung quanh.

Sấm chớp tan đi, một mảng đêm tối quay trở lại, mưa gió ngày càng mạnh như muốn đánh vào người, cái lạnh đã ngấm sâu vào trong cơ thể.

Với những chiếc răng nhọn sắc bén có thể dễ dàng đâm xuyên qua những thân cây kiên cố, từ trong bóng tối lạnh lẽo mơ hồ, con yêu thú chậm chạp tiến tới.

Đồng tử Vương Tông Cảnh co rút lại, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, hắn nắm chặt tay Tiểu Đỉnh, thân hình vẫn vững như bàn thạch.

Những chiếc răng nhọn vút qua, yêu thú quay đầu vòng trở lại, mang theo cả một mảng mưa gió, phát ra một tiếng “Hô”.

Vương Tông Cảnh hơi run lên.

Không thu hoạch được gì, đem theo những tia dữ tợn trong đôi mắt cực lớn, yêu thú lại một lần nữa, hướng về phía trước mặt từng bước một đi đến.

Mặt đất dần bình thường trở lại, trong mưa gió, mảng rừng rậm này dần khôi phục lại sự tĩnh mịch vốn có. Trong thời khắc này, dù là cuồng phong bão vũ nổi lên, thì trong mắt Vương Tông Cảnh cùng Tiểu Đỉnh cũng đều ôn hòa hơn rất nhiều.

Tiểu Đỉnh phát ra một thanh âm “ư ư” rất nhỏ, Vương Tông Cảnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, buông tay đang che miệng Tiểu Đỉnh ra. Tiểu Đỉnh lập tức ngoác miệng thở dốc vài cái, sau đó quay lại, nhìn khuôn mặt Tông Cảnh trong bóng tối có chút mơ hồ, dẫn theo một tia kinh ngạc thấp giọng hỏi: “Vừa rồi là con quái vật gì vậy?”.

Vương Tông Cảnh hờ hững lắc đầu, trầm mặc, một lát sau trầm giọng nói: “Ta cũng chưa bao giờ thấy qua, nhưng ta tin trong dị cảnh này, tuyệt không thể có yêu thú đáng sợ đến thế.”

Tiểu đỉnh ngơ ngác một chút, cũng không nói gì, chỉ là kinh ngạc nhìn Vương Tông Cảnh.

Vương Tông Cảnh cắn răng, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm xanh thẳm bỗng chốc biến thành cuồng phong bạo vũ, lạnh lùng nói: “Nhất định là có chỗ nào không đúng.”

Tiểu Đỉnh khóe miệng khẽ nhúc nhích, vừa muốn nói gì, bỗng nhiên đúng lúc này, từ nới xa trong rừng rậm truyền tới một cảm giác lạnh lẽo thê lương .

Từ trong mưa gào gió rít, thình lình truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đến giật mình, như là một người đang tuyệt vọng giãy giụa bên bờ vực cái chết mà gào thét.

Vương Tông Cảnh cùng Tiểu Đỉnh trên mặt đồng thời biến sắc, hai người liếc nhau. Vương Tông Cảnh bỗng nhiên nói: “Đi xem.”

Nói xong hắn liền xoay người, Tiểu Đỉnh cũng là một hài tử thông minh đến cực điểm, lập tức hiểu ý, vọt lên trên lưng Vương Tông Cảnh, ôm lấy cổ hắn một cách thân thiết. Vương Tông Cảnh hít một hơi sâu, “hắc” một tiếng, khẽ cử động cả tay chân, một lần nữa theo hướng thân cây vọt lên, càng lên cao, cái cây kia càng lắc lư mạnh. Cuối cùng hai người tựa như cánh diều trong gió, vượt qua cuồng phong bạo vũ mà lên tới ngọn cây.

Một tay bám chặt lấy thân cây, một tay che trên trán ngăn nước mưa, Vươc Tông Cảnh phóng mắt nhìn ra xa, chỉ thấy trời đất lúc này vẫn một màu đen kịt.

Một màn mây đen sà xuống, dường như tiếp xúc với đỉnh núi.

Tiếng sấm ù ù lại cuồn cuộn bốc lên , từ trong mây đen không ngừng nổ vang mấy tiếng. Lại một tia chớp đột ngột đánh xuống, xé rách trời đêm. Cùng thời khắc này, bọn Vương Tông Cảnh thấy một cảnh tượng cả đời khó quên.

Thảo nguyên mịt mờ, núi non hung vĩ, trên trời mênh mông, rừng rậm nguyên thủy, khắp mọi nơi đều thấy chủng loại yêu thú khổng lồ đáng sợ kia. Trải rộng khắp nơi này, cứ cách một khoảng ngắn lại thấy một yêu thú khổng lồ gào thét đi tới.

Từ trong mảng rừng rậm bề bộn phía dưới, tiếng tru tuyệt vọng lại một lần nữa vang lên, thanh âm như nứt xương đoạn toái, theo gió bay đến. Một lát sau, tiếng gào thét kia đột nhiên ngừng lại, trong nháy mắt biến mất, để lại cho Vương Tông Cảnh và Tiểu Đỉnh cùng một sắc mặt tái nhợt.

Bên trong bí cảnh này, rốt cục đang xảy ra chuyện gì?

Phía chân trời , luồng ánh sáng đầu tiên theo phương đông chiếu xuống dưới, cả một vùng đất đai rộng lớn sau một đêm ngủ say chậm rãi tỉnh lại.

Ngày mới đã bắt đầu.

Trên Thông Thiên Phong, giờ phút này vẫn rất an bình. Đông đảo đệ tử đang bảo vệ xung quanh bí cảnh vẫn đứng y nguyên yên tĩnh trên Vân Hải, xung quanh cầu vồng mây trôi bao phủ, thoạt nhìn thì bên ngoài bí cảnh không có gì khác thường.

Bất quá có chút kì dị chính là đã qua bình minh chừng một canh giờ, vốn dĩ hành trình trong bí cảnh phải xảy ra tranh đấu kịch liệt, vậy mà đến giờ này vẫn không có đệ tử Thanh Vân nào bị thương nặng đến mức thối lui khỏi cuộc thi. Tình huống đột ngột diễn ra, rõ ràng đã một thời gian dài trôi qua mà vẫn không có một đệ tử nào rút lui, thật khiến cho đám đệ tử Thanh Vân lấy làm kỳ. Nhưng mọi người nghĩ thầm có lẽ là bên trong bí cảnh, mọi người tranh đấu suốt một ngày nên giờ đã tranh thủ nghỉ ngơi, tạm thời chưa có động tĩnh gì.

Trong đám người, Vương Tế Vũ trên mặt có chút u sầu,lo lắng. Đáng ra giờ phút này nàng đã sớm trở về nghỉ ngơi, nhưng trong nội tâm nàng thực đang lo lắng đệ đệ Vương Tông Cảnh nên tình nguyện ở tại chỗ này, vẫn đợi đến hiện tại.

Những ánh nắng đầu tiên chiếu lên Vân Hải tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Chỉ thấy mây trắng thuần khiết tựa như sóng lớn lúc thủy triều, lăn mình quay cuồng không ngớt, quả nhiên làm cho con người tại nới đây như hóa tiên, bay trong ảo giác. Nhưng phần đông đệ tử Thanh Vân môn đã quen với cảnh này trên Vân Hải, không còn cảm thấy thần kỳ đến mức ngơ ngẩn.

Trải qua một đêm canh giữ, sắc mặt của phần lớn đệ tử Thanh Vân môn vẫn như thường, không có chút uể oải mệt mỏi nào. Đây cũng là hiệu quả của việc tu luyện đạo gia chân pháp. Nhưng so với bộ dáng của bọn họ, Vương Tế Vũ một lòng mang sầu lo nhìn về phía trên, sắc mặt lại lộ ra chút tiều tụy, đồng thời thân ảnh nàng cũng rơi vào tầm mắt một người bên cạnh.
Âu Dương Kiếm Thu đi thẳng tới cạnh Vương Tế Vũ, nhìn nàng, trong lòng hắn dâng lên một niềm xót xa thương tiếc.

Nói về Âu Dương Kiếm thu cùng Vương Tế Vũ, giữa hai người vẫn còn có vài phần quan hệ sâu xa. Năm xưa, bởi vì Long hồ Vương gia cùng thanh Vân Môn âm thầm kết đồng minh mà Vương Tế Vũ lên núi bái nhập Thanh Vân môn. Đệ tử của Thanh Vân môn đầu tiên mà nàng gặp chính là Âu Dương Kiếm Thu. Cũng chính vì Âu Dương Kiếm Thu ôn hòa, sáng sủa , tính tình kiên nhẫn cùng Vương Tế Vũ nói chuyện, giới thiệu hết thảy trên núi Thanh Vân mới khiến cho tiểu nữ Vương Tế Vũ thoát khỏi cảnh lẻ loi một mình, dần an tâm trở lại.
Về sau, nhân duyên trùng hợp, Vương Tế Vũ tư chất thông minh, lại được ân sư của Âu Dương Kiếm Thu là Tăng Thư Thư thu nhận làm môn hạ, hai người lại trở thành sư huynh muội cùng một thầy, quan hệ ngày càng mật thiết.

Theo thời gian, Vương Tế Vũ dần lớn lên, Âu Dương Kiếm thu với tiểu cô nương này sớm đã phát sinh hảo cảm, thời gian dần qua, thứ tình cảm này sớm đã chuyển thành yêu thương mến mộ. Trước kia, đám môn hạ Tăng Thư Thư do Âu Dương Kiếm thu cùng Lưu Vân cầm đầu, nhưng ai cũng đều công nhận, Âu Dương Kiếm Thu mới là đệ nhất môn hạ của Tăng Thư Thư. Từ khi Vương Tế Vũ đến , không qua bao lâu, thiên tư siêu phàm dần dần hiện rõ, khiến cho mọi người chú ý rất nhiều.

Hôm nay, bởi vì thời gian tu đạo còn thấp, đạo hạnh không bằng Âu Dương Kiếm Thu cùng Liễu Vân, nhưng qua một thời gian nữa, ai cũng đều cho rằng nàng tất nhiên sẽ thay thế địa vị của Âu Dương Kiếm Thu.

Có không ít người đều chứng kiến chuyện này, rất nhiều ánh mắt hoặc cố ý hoặc vô tình âm thầm nhắc nhở Âu Dương Kiếm Thu. Nhưng Âu Dương Kiếm Thu là một nam tử thẳng thắn vô tư, nếu không làm sao hắn có thể lòng tràn đầy vui mừng nhìn Tiểu sư muội ngày qua ngày phát triển, giấu ở trong lòng ý nghĩ yêu thương ngày một sâu sắc của mình.

Đã có những lúc, Âu Dương Kiếm Thu nghĩ thầm, nếu là có thể thiên trường địa cửu ở bên cạnh Tiểu sư muội, cả đời giữ lấy nàng, cũng đủ làm cho hắn cảm thấy vui mừng.

Cả đời, thiên trường địa cửu a. . .

Mỗi lần nghĩ đến cái thời điểm này, dù đường đường một nam tử như hắn cũng phải bật cười, cười chính mình, nhưng lập tứ lòng lại tràn đầy vui mừng, tiếp tục sinh hoạt.

Lúc này, chứng kiến Vương Tế Vũ trên mặt sầu lo, trong lòng của hắn cũng có chút đau xót. Trầm ngâm một lát, hắn nhẹ nhàng mà đi đến bên người Vương Tế Vũ, thấp giọng nói: “Tế Vũ muội muội, nếu không có gì muội hãy nghỉ ngơi trong chốc lát đi.”

Vương Tế Vũ quay đầu lại nhìn là hắn, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, nhưng vẫn không lấn át được một tia vô cùng lo lắng trong thần sắc, nói: “Đa tạ sư huynh, muội không có việc gì, vẫn có thể đứng chờ tại chỗ này.”

Âu Dương Kiếm Thu khẽ thở dài một tiếng, kỳ thật dù không nói câu nói kia,những năm này hắn đối với Tiểu sư muội rất hiểu rõ, cũng biết Vương Tế Vũ sẽ không chịu rời đi, vì thế cũng không hề khuyên nhiều, cứ như vậy cùng Vương Tế Vũ im lặng đứng một bên để có thể nói chuyện cũng như an ủi và giải sầu cho nàng. Vương Tế Vũ gật đầu một cái. Âu Dương Kiếm Thu lại nghĩ tới một chuyện, chần chờ một chút, nói: “Tế Vũ muội muội, ta nhớ được muội đã nói hôm nay hay đến phiên muội đi dò xét ở Thanh Vân biệt viện. Ta thấy thế này, cho dù muội đi xuống dưới núi, tâm trí cũng vẫn để lại tại đây, hay là hôm nay để ta thay muội đi một chuyến, cũng tránh cho muội không chuyên tâm, phát sinh lo lắng.”

Vương Tế Vũ ngơ ngác một chút, theo bản năng định chối từ hảo ý Âu Dương sư huynh. Tính tình nàng từ nhỏ kiên cường, bằng không từ nhỏ phụ mẫu đều mất, nàng làm sao có thể mang theo một đệ đệ như vậy mà lớn lên trong Long hồ Vương gia. Nhưng rất nhanh trong lòng của nàng không tránh khỏi một hồi phiền muộn, không vì cái gì khác mà từ chính đệ đệ duy nhất của mình, nàng lén ngẩng đầu nhìn lướt Âu Dương Kiếm Thu đang đứng cạnh một cái, tâm tư thiếu nữ vốn tinh tế, những năm gần đây này lại há có thể không có phát giác tình cảm mà sư huynh dành cho mình sao?

Nàng cúi đầu, qua một lúc, trái tim xẹt qua cảm giác kỳ quái, giống như vị đau khổ cay đắng, lại như mang theo chút ngọt ngào ấm áp, cảm giác thật sự là cổ quái, ngũ vị pha tạp.

Hơi đỏ mặt, Vương Tế Vũ thấp giọng nói: ” Chuyện này… Vậy thì đa tạ Âu Dương sư huynh, phiền toái huynh thay ta đi một chuyến.”

Âu Dương Kiếm Thu khẽ giật mình, một khắc này quả nhiên là ánh mắt sáng ngời lên rất nhiều, sáng sủa cười cười, nói: “Như vậy cũng tốt, dù sao lần xuống núi này cũng không có đại sự gì, sư muội yên tâm là được.”

Vương Tế Vũ khẽ mỉm cười, cái loại cảm giác kỳ quái khi nãy dường như vẫn còn đang quẩn quanh trong lòng, không chịu rời đi. Đáy lòng nàng có vài phần ngượng ngùng, tiếng nói cũng nhỏ hơn, so với tính tình tự nhiên hàng ngày hơi khác một chút. Âu Dương Kiếm Thu cười cười, ngẩng đầu nhìn sắc trời, chỉ cảm thấy một ngày này đúng là trời cao khí sảng, tâm tình cực tốt, liền cười đối với Vương Tế Vũ nhắn nhủ hai câu, sau đó xoay người rời đi.

Vương Tế Vũ nhìn theo bóng dáng của hắn, mấp máy miệng, vốn nàng cũng là người tâm ý ôn hòa, nhưng không biết tại sao trong lòng nàng lại xẹt qua một tia kỳ quái. Nhớ tới hôm qua, trong lúc mình dò xét ở biệt viện Thanh Vân, phát hiện một bóng đen thoáng vụt qua trong sân. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng bỗng nhiên nhảy dựng, hướng về Âu Dương Kiếm Thu kêu một tiếng: “Âu Dương sư huynh.”

Âu Dương Kiếm thu xoay người lại, hỏi: “Sao thế Tế Vũ sư muội, còn có việc sao?”

Vương Tế Vũ muốn nói lại thôi, trong lòng có chút ảo não, nghĩ thầm chuyện hôm qua không rõ ràng, mình sẽ không tìm được chút chứng cớ nào chứng minh bóng đen kia, nói không chừng là do chính mình hoa mắt cũng nên. Chuyện này không có căn cứ thì làm thế nào có thể nói với Âu Dương sư huynh đây? Nghĩ đến đây, nàng nhẹ nhàng lắc đầu, muốn đem điểm không khỏi lo lắng này ném đi, nhưng trong nội tâm vẫn có chút bận tâm, không nhịn được quay lại nói với Âu Dương Kiếm Thu: “Sư huynh, huynh đi một mình xuống dưới biệt viện Thanh Vân dò xét, bản thân cũng phải cẩn thận chút ít.”

Âu Dương Kiếm thu bật cười, nói: “Cái biệt viện kia ngay tại dưới núi Thanh Vân, từ trước đến nay được Thanh Vân Môn coi là trọng địa, không có nguy hiểm gì đấu.” Vương Tế Vũ gật gật đầu cười, trên mặt nhìn xem không có chút lo âu.

Âu Dương Kiếm nhìn lại, chỉ cảm thấy người trước mắt như một đóa hoa kiều diễm khiến cho ánh mắt không thể di chuyển nổi, may mắn hắn còn có mấy phần nội lực, vội vàng ho khan hai tiếng, ánh mắt dời đi nơi khác.

Vương Tế Vũ dường như cũng cảm thấy cái gì, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, do dự một chút, bỗng nhiên từ trong lòng lấy ra một vật nho nhỏ, nhìn lại là một lá bùa màu vàng được gấp lại cẩn thận thành một cái đèn giấy nhỏ tinh xảo, hai đầu dùng chỉ đỏ xuyên qua, tản ra mùi thơm ngát.

“Âu Dương sư huynh, đây là muội dùng bùa Hàm Hương gấp thành, khi đối địch tuy không thể dùng, nhưng bình thường mang trên thân thể cũng giúp tỉnh táo an thần linh hiệu, huynh trước kia đã từng giúp đỡ muội, cái này. . . tặng cho huynh a.”

Âu Dương Kiếm Thu vừa mừng vừa sợ, vội vàng nhận lấy lá bùa đèn lồng nho nhỏ này, trân trọng cất vào trong người, ngẩng đầu mỉm cười nói: “Đa tạ sư muội quan tâm, ta sẽ hết sức cẩn thận.”

Vương Tế Vũ khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên mỉm cười. Âu Dương Kiếm Thu hướng về nàng vung tay lên chào, cười rạng rỡ và quay người bước đi. Nhìn nam tử kia dần dần đi xa, Vương Tế Vũ đứng lặng tại Vân Hải, nhìn theo thật lâu, đến lúc hắn ngự kiếm bay lên, nàng mới hướng lên đạo kiếm quang trên không, vươn cánh tay nhẹ nhàng vẫy vẫy, từ từ nhìn hắn biến mất ở phương xa.

Dịch giả: Phượng Vũ
Biên tập: Phượng Vũ
Nguồn: Bachngocsach.com

< like me on Facebook to get Post’s update>

About these ads

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s